Mặc Nguyệt Phù Sinh – Chương 10

Chương 10

 

Kinh thành ngày đại hỷ.

Khác hẳn với đêm tân hôn mưa gió tiêu điều năm xưa, hôm nay cả bầu trời như được nhuộm bởi sắc hồng của nắng xuân và những cánh hoa đào bay trong gió. “Thập lý hồng trang” – mười dặm hồng vân trải dài từ vương phủ đến tận cửa cung. Người dân đứng chật kín hai bên đường để chiêm ngưỡng hôn lễ lớn nhất trong vòng một thập kỷ qua của vương triều.

Vân Cơ ngồi trong kiệu hoa, tay nàng không còn nắm chặt đoản đao, mà nhẹ nhàng đặt trên lớp váy cưới thêu phượng cầu kỳ. Qua lớp khăn voan đỏ thưa, nàng nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Tần Mục đang cưỡi trên lưng ngựa phía trước. Hắn thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn kiệu hoa, ánh mắt ấm áp như thể muốn khẳng định với cả thế giới rằng: Nàng đang ở đây, và nàng là của hắn.

Khi kiệu dừng trước phủ, Tần Mục không đợi người dẫn lễ, hắn đích thân bước đến, vén rèm kiệu và đưa bàn tay rộng lớn của mình ra.

“Vân Nhi, lần này, ta dắt nàng vào nhà của chúng ta.”

Vân Cơ đặt tay mình vào tay hắn, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua từng thớ thịt. Dưới sự chứng kiến của bá quan văn võ và bách tính, nàng không còn là cái bóng của ai cả. Mỗi bước chân nàng đi trên thảm đỏ đều vững chãi, vì nàng biết, người đàn ông bên cạnh sẽ không bao giờ buông tay mình.

Năm năm sau.

Tại thung lũng sương mù năm nào, căn nhà gỗ nhỏ đã được mở rộng thêm một chút, có thêm một vườn hoa thược dược rực rỡ và một chiếc xích đu nhỏ dưới gốc cây đại thụ.

“Phụ vương, người lại thua rồi!”

Tiếng cười trong trẻo của một cậu bé khoảng bốn tuổi vang lên. Tiểu thế tử Tần Hiên đang đắc ý nhìn bàn cờ vây, trong khi Tần Mục đang giả vờ thở dài, nhìn con trai với ánh mắt nuông chiều.

Vân Cơ bước ra từ gian bếp, tay bưng khay trà thơm ngát. Nàng giờ đây không còn vẻ sắc lạnh của một sát thủ, gương mặt tràn đầy nét dịu dàng, mặn mà của một người phụ nữ được yêu thương tuyệt đối. Nàng đặt chén trà xuống, khẽ mắng yêu:

“Ngài lại nhường con rồi, cứ thế này Hiên Nhi sẽ kiêu ngạo mất.”

Tần Mục đứng dậy, thuận tay kéo nàng vào lòng, mặc kệ sự chứng kiến của cậu con trai nhỏ đang bĩu môi. Hắn thầm thì bên tai nàng:

“Ta không nhường nó, ta chỉ đang bận ngắm nhìn mẫu thân của nó mà thôi.”

Vân Cơ đỏ mặt, khẽ tựa đầu vào lồng ngực hắn. Năm năm qua, Tần Mục đã dần giao lại quyền lực cho vị hoàng đế trẻ tuổi đã trưởng thành. Hắn chọn dành phần lớn thời gian để cùng nàng đi chu du sơn thủy, hoặc lui về thung lũng này sống những ngày tháng bình đạm.

Thẩm Dực từ lâu đã biệt tích giang hồ, nghe nói hắn phát điên và chết trong một trận hỏa hoạn tại mật thất cũ. Vân Tuyết vẫn ở am ni cô, hằng ngày tụng kinh niệm Phật, gột rửa những tham niệm một thời. Những ân oán cũ đã theo gió bay đi, chỉ còn lại thực tại ấm áp này.

Đêm xuống, ánh trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh núi, soi bóng xuống dòng suối nhỏ. Tần Mục lấy chiếc trâm gỗ cũ kỹ, tỉ mỉ cài lại lên tóc nàng.

“Vân Nhi, nàng có nhớ đêm tân hôn đầu tiên không? Lúc đó ta đã nghĩ, nếu nàng dám bỏ thuốc độc vào rượu, ta cũng sẽ uống.”

Vân Cơ mỉm cười, vòng tay ôm lấy cổ hắn: “Tại sao ngài lại ngốc đến thế?”

“Vì ta đã đợi nàng mười năm.” – Tần Mục cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi nàng – “Mười năm để tìm thấy nàng, mười năm để chứng minh rằng: Dù cả thế gian có nhầm lẫn, thì trái tim ta vẫn luôn biết nàng là ai.”

Dưới ánh trăng thanh khiết, bóng của họ hòa quyện vào nhau trên mặt đất. Không còn kẻ thay thế, không còn sát thủ lạnh lùng. Chỉ còn lại một đôi phu thê bình phàm, viết tiếp câu chuyện tình yêu viên mãn nhất nhân gian.

HẾT.

 

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...