Sau khi rời cấm cung, ta không yêu chàng nữa – Chương 1

Tiếng chìa khóa rỉ sét lạo xạo trong ổ khóa đồng là âm thanh duy nhất xé tan sự tĩnh lặng của Trường Ninh Cung suốt một năm qua.

Cánh cửa gỗ mục nát rên rỉ mở ra, kéo theo một làn bụi mỏng bay lơ lửng trong không trung. Ta đứng giữa điện thờ lạnh lẽo, nheo mắt lại vì ánh nắng rực rỡ bên ngoài tràn vào quá đột ngột. Một năm. Đã mười hai tháng ta chỉ nhìn bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ hẹp bám đầy mạng nhện, giờ đây, ánh sáng ấy khiến đôi mắt ta đau nhức đến phát lệ.

“Quận chúa, lão gia đưa người về nhà.”

Đứng trước mặt ta là quản gia già của Thẩm phủ. Giọng ông run rẩy, đôi mắt đỏ hoe khi nhìn thấy bộ y phục lụa hồng năm nào giờ đã bạc màu, lấm lem vết bụi, và quan trọng nhất là nhìn thấy chủ tử của ông—người từng là đóa hoa rực rỡ nhất kinh thành—giờ đây chỉ còn là một bóng hình gầy gộc, xanh xao.

Ta khẽ gật đầu, không nói một lời, lặng lẽ bước qua bậc cửa cao vút.

Dưới chân bậc thềm, một bóng hình cao lớn, uy nghiêm đang đứng đó. Tiêu Dực.

Vạt áo bào màu đen thêu rồng vàng của hắn bay nhè nhẹ trong gió. Hắn đứng đó, vẫn là vẻ lãnh khốc, cao ngạo ấy. Một năm không gặp, dường như hắn lại càng phong trần hơn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn ta trân trân, môi mím chặt như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi.

Nếu là một năm trước, ta chắc chắn sẽ chạy nhào tới, nắm lấy tay áo hắn mà khóc lóc, mà thanh minh, mà nghịch ngợm bày trò để hắn bớt giận. Nhưng bây giờ, ta chỉ thấy đôi chân mình mỏi rã rời.

Ta cúi đầu, hành lễ một cách quy củ, không sai một ly, giọng nói khàn đặc vì lâu ngày không giao tiếp:

“Thần thiếp tham kiến Ninh Vương điện hạ. Đã để điện hạ phải đích thân đến đây, là lỗi của thiếp.”

Ta thấy tay hắn khẽ giật mình. Hắn bước tới một bước, định đưa tay nâng ta dậy, nhưng ta đã vô thức lùi lại một bước, giữ đúng khoảng cách giữa quân và thần.

“Ninh Hinh… nàng gầy đi nhiều quá.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút cảm xúc mà ta không muốn phân tích.

“Đa tạ Vương gia quan tâm. Cấm cung tĩnh mịch, rất hợp để tu tâm dưỡng tính.” Ta trả lời, mắt nhìn xuống mũi giày thêu đã rách mũi của mình, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi.

Đúng lúc đó, một mùi hương phấn hoa nồng đậm ập tới. Một bóng hình yểu điệu từ phía sau Tiêu Dực bước lên, tay nàng ta tự nhiên khoác lấy cánh tay hắn. Đó là Thụy Châu—người mà một năm trước còn là con gái của một quan y hèn mọn, giờ đây đã là Trắc phi của Ninh Vương phủ, trang sức đầy đầu, rực rỡ kiêu sa.

“Ninh Hinh tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng được ra ngoài rồi. Thụy Châu ngày đêm cầu nguyện cho tỷ, mong tỷ không còn chấp niệm với chuyện năm xưa nữa.” Nàng ta vừa nói vừa tỏ vẻ xót thương, nhưng ánh mắt lại tràn đầy đắc thắng.

Ta nhìn nàng ta, rồi nhìn bàn tay Tiêu Dực đang để mặc cho nàng ta khoác lấy. Trái tim ta từng vì cảnh tượng này mà vỡ vụn, nhưng giờ đây, nó im lìm như một vũng nước đọng.

“Trắc phi nương nương quá lời rồi. Ninh Hinh không dám nhận hai chữ tỷ tỷ.”

Ta quay sang phía quản gia, giọng nói đều đều: “Lâm thúc, đi thôi. Cha chắc đang đợi.”

Ta bước đi, lướt qua vai Tiêu Dực như thể hắn chỉ là một pho tượng vô hồn. Ta không quay đầu lại để thấy ánh mắt hắn đang đuổi theo bóng lưng mình, cũng không nghe thấy tiếng gọi khẽ khàng đầy bối rối của hắn sau lưng.

Một năm ở cung cấm, ta không học được cách oán hận. Ta chỉ học được cách làm sao để trái tim mình chết đi, để không còn đau vì một người không xứng đáng.

Phía trước cổng thành, ta thấy một cỗ xe ngựa giản dị đang đỗ. Cạnh xe là một nam tử mặc thanh y, dáng người thanh thoát, đôi mắt ôn nhu như ngọc đang đứng chờ. Lục Diên Thần.

Khi nhìn thấy ta, chàng không hỏi ta có khổ không, không nhắc đến những oan ức. Chàng chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo choàng lông cáo trên vai mình, nhẹ nhàng khoác lên người ta, che đi bộ y phục rách nát và cả những tủi hờn của một năm qua.

“Ninh Nhi, về nhà thôi. Thuốc bổ ta đã sắc sẵn rồi.”

Ta nhìn chàng, sống mũi bỗng chốc cay cay. Hóa ra, giữa kinh thành phồn hoa đầy rẫy lừa lọc này, vẫn còn một người nhớ rằng ta thích uống thuốc kèm theo một viên mứt táo.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...