Bạn thân mến,
Cảm ơn bạn đã kiên nhẫn đi cùng Diệp Ninh Hinh và Lâm Diệc Thần suốt 49 ngày kỳ diệu ấy.
Có người từng nói: “Cái chết không phải là sự kết thúc, sự lãng quên mới là điểm tận cùng.” Trong câu chuyện này, mười ba năm không phải là quãng thời gian trôi qua vô nghĩa. Đó là mười ba năm Ninh Hinh học cách yêu thương cuộc đời thay cho Diệc Thần, và cũng là mười ba năm Diệc Thần học cách bảo vệ Ninh Hinh từ một thế giới không có ánh sáng. Chỉ có những trái tim vì quá thương nhau mà tìm đường quay trở lại.
Chúng ta, ai cũng có một “trạm xe buýt số 13” trong đời – nơi lưu giữ những lá thư chưa kịp gửi, những lời yêu chưa kịp nói và cả những người mà chúng ta ngỡ rằng đã lạc mất mãi mãi. Hy vọng rằng sau khi khép lại trang sách này, bạn sẽ tin rằng: Những người thuộc về nhau, dù có đi vòng qua cả sinh tử, cuối cùng cũng sẽ gặp lại.
Ninh Hinh đã không còn cô đơn ở tuổi ba mươi. Và Diệc Thần đã không còn lạnh lẽo dưới dòng sông năm mười bảy. Họ đã cùng nhau bước lên chuyến xe của bình minh, nơi không còn đau đớn, không còn sự chờ đợi mòn mỏi, chỉ còn lại vị ngọt của viên kẹo bạc hà tan chậm trên môi.
Chúc bạn cũng sẽ tìm thấy một “Người dẫn đường” của riêng mình – người sẽ không để bạn phải thổi nến một mình trong đêm sinh nhật, người sẽ nắm tay bạn đi qua mọi màn sương của cuộc đời.
Tạm biệt, và hẹn gặp lại ở trạm kế tiếp.
Bông.
