Sau khi rời cấm cung, ta không yêu chàng nữa – Chương 3

Kinh thành vào tiết lập thu, trời đất bỗng chốc trở nên trong vắt nhưng lại mang theo cái se lạnh thấm vào tận xương tủy. Sau khi từ chối hôn sự của Vương phủ, ta vốn định đóng cửa Thẩm phủ, chỉ vui vầy cùng dược thảo và những cuốn sách cổ. Thế nhưng, thánh chỉ từ hoàng cung ban xuống, mời các vương tôn công tử và thiên kim tiểu thư tham dự “Bách Hoa Yến”.

Ta biết, tránh được một lúc, không tránh được một đời. Hơn nữa, ta cũng muốn đường đường chính chính đứng trước mặt vạn người, chặt đứt hoàn toàn cái tên Thẩm Ninh Hinh gắn liền với hai chữ “bất tài” và “Ninh Vương phủ” năm xưa.

Buổi yến tiệc diễn ra bên hồ Thái Dịch. Khi ta bước vào, không gian dường như ngưng đọng. Những ánh mắt tò mò, mỉa mai đổ dồn về phía người vừa ra khỏi “cấm cung”. Ta chọn một bộ y phục màu trắng ngà, mái tóc chỉ cài duy nhất một thanh trâm gỗ trơn của Lục Diên Thần tặng, tĩnh lặng như một đóa quỳnh nở muộn.

Ở phía trên cao, Tiêu Dực đang ngồi đó. Bên cạnh hắn, Thụy Châu vận bộ váy lụa đỏ rực rỡ, tay nàng ta không ngừng quấn quýt lấy cánh tay hắn, giọng nói nũng nịu vang lên:

“Vương gia, Ngài nhìn xem bộ vòng tay này có đẹp không? Thụy Châu nghe nói đây là ngọc quý hiếm có, Ngài đã vất vả vì thiếp quá.”

Tiêu Dực chỉ khẽ ừ hử, ánh mắt hắn từ lúc ta xuất hiện vẫn chưa rời khỏi gương mặt ta một giây nào. Trong mắt hắn có sự kinh ngạc, và dường như có cả một chút… hụt hẫng.

Giữa buổi tiệc, Thái hậu bỗng cao hứng, muốn các tiểu thư trổ tài hội họa để góp vui. Thụy Châu là người hăng hái nhất, nàng ta vẽ một bức “Mẫu đơn phú quý”. Màu sắc rực rỡ, nhưng lại nồng nặc mùi phấn son và sự khoe khoang.

“Ninh Hinh tỷ tỷ,” Thụy Châu đột ngột lên tiếng, giọng nói ngọt xớt nhưng đầy gai nhọn, “Năm xưa tỷ nổi danh kinh thành vì… thêu hỏng túi thơm cho Vương gia, vẽ tranh thì làm lem mực lên áo bào của Ngài. Một năm qua ở cung cấm chắc tỷ không có điều kiện rèn luyện, nhưng dù sao cũng là góp vui, tỷ đừng ngại.”

Những tiếng cười khúc khích vang lên khắp điện. Ta khẽ rủ mi mắt, ký ức về sự “bất tài” năm xưa ùa về như một trò đùa nghiệt ngã.

Năm ấy, ta mười sáu tuổi, trong lòng chỉ có Tiêu Dực. Hắn nói hắn thích nữ nhân dịu dàng, biết nữ công gia chánh. Ta liền bỏ kiếm, bỏ sách, vùi đầu vào kim chỉ. Nhưng vì mải nhìn theo bóng lưng hắn ngoài sân tập, ta đâm kim vào tay chảy máu, thêu ra những đóa hoa méo mó. Ta vẽ tranh tặng hắn, nhưng vì muốn bắt kịp bước chân hắn, ta vội vàng đến mức làm đổ mực, biến bức tranh tâm huyết thành một đống hỗn độn.

Hơn nữa, mỗi khi ta có một tác phẩm vừa ý, Thụy Châu luôn lén lút tráo đổi hoặc bôi bẩn trước khi ta kịp trình lên. Ta của ngày đó, chỉ biết ngây ngốc bảo vệ nàng ta vì nghĩ nàng ta là người cứu Tiêu Dực, nên mặc kệ mọi lời gièm pha rằng quận chúa Thẩm gia “ngực không có chữ, tay không có hoa”.

Nhưng họ quên mất một điều. Một năm trong cấm cung, không có Tiêu Dực để ta phải bám đuôi, không có những mưu tính để ta phải bận lòng. Chỉ có mực tàu, giấy xuyến chỉ và sự cô tịch vô tận. Ta đã vẽ để quên đi cơn đói, vẽ để ngăn mình không phát điên.

Ta chậm rãi đứng dậy, đi tới trước bàn án.

Ta không chọn màu sắc sặc sỡ. Ta chỉ dùng mực đen đậm nhạt, phác họa vài nét lên mặt giấy. Cả điện im phăng phắc. Tiêu Dực đứng bật dậy, bước xuống phía dưới để nhìn rõ hơn.

Trong tranh không có hoa, không có phú quý. Chỉ có một nhành lan đơn độc giữa khe đá, bên trên là một vầng trăng khuyết bị mây mờ che phủ. Nét vẽ thanh thoát nhưng mang theo một sức mạnh nội tâm ghê gớm, vừa cao ngạo, vừa cô tịch.

Phía dưới bức tranh, ta đề một hàng chữ: “Mười sáu ngây ngô, tình gởi mây trôi. Ba mươi chợt tỉnh, đoạn tuyệt phù vân.”

“Hay! Thật là tuyệt tác!” Thái hậu vỗ tay tán thưởng. “Ninh Hinh, nét vẽ này của con… ngay cả họa sư cung đình cũng khó lòng bì kịp. Hóa ra bấy lâu nay kinh thành đã lầm về con rồi.”

Tiêu Dực đứng chôn chân tại chỗ. Hắn nhìn bức tranh, rồi nhìn ta. Hắn nhận ra, Ninh Hinh của bây giờ không còn là cô gái sẽ vì hắn mà thêu những chiếc túi thơm vụng về. Nàng của hiện tại, thanh cao và xa cách như vầng trăng kia.

Hắn nhìn lại Thụy Châu bên cạnh. Nàng ta đang tức tối, tay siết chặt vạt áo, miệng không ngừng lẩm bẩm oán trách vì tại sao Thái hậu lại khen ta. Sự ngây ngô, yếu đuối mà hắn từng tin tưởng ở Thụy Châu, giờ đây bỗng trở nên tầm thường và đầy mùi vinh hoa lợi lộc. Hắn nhớ lại những năm qua, Thụy Châu luôn kể về việc nàng ta vất vả thế nào, xin hắn bao nhiêu trang sức, còn ta… ta chưa từng xin hắn điều gì ngoài một ánh mắt quan tâm.

Hắn đột ngột nhận ra, người con gái từng dành cả thanh xuân để làm kẻ ngốc bên cạnh hắn, thực chất là một viên ngọc quý mà hắn đã tự tay ném vào bùn lầy.

“Ninh Hinh…” Hắn khẽ gọi, giọng nói run rẩy.

Ta thu bút, cúi người hành lễ với Thái hậu, rồi lướt qua Tiêu Dực như lướt qua một cơn gió thoảng. Ta tiến về phía góc khuất, nơi Lục Diên Thần đang đứng.

Chàng nhìn ta, ánh mắt đầy tự hào và dịu dàng. Chàng đưa cho ta một chiếc khăn ấm để lau đi vết mực, khẽ nói:

“Tranh của nàng có thần, nhưng ta vẫn thích nụ cười của nàng hơn.”

Ta nhìn chàng, lòng nhẹ nhõm vô cùng. Tiêu Dực đứng đó, chứng kiến sự dịu dàng mà ta dành cho người đàn ông khác—thứ dịu dàng mà mười mấy năm qua hắn luôn coi thường—giờ đây trái tim hắn bỗng nhiên đau thắt như bị ngàn mũi kim đâm vào.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...