Sau khi rời cấm cung, ta không yêu chàng nữa – Chương 4

Sau buổi “Bách Hoa Yến”, cái tên Thẩm Ninh Hinh một lần nữa xôn xao khắp kinh thành. Nhưng không phải với danh xưng “kẻ hành thích” hay “quận chúa bất tài”, mà là một tuyệt thế tài nữ với tâm thái cao khiết tựa trăng thanh.

Ta cứ ngỡ sau bức tranh đoạn tình ấy, Tiêu Dực sẽ vì lòng tự trọng của một Vương gia mà buông tay. Nhưng ta đã lầm. Kẻ càng cao ngạo, khi nhận ra mình đánh mất báu vật, lại càng trở nên cố chấp đến điên cuồng.

Sáng sớm, Thẩm phủ vốn đang yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi hàng chục rương sính lễ đỏ rực được khiêng vào, trải dài từ đại sảnh ra tận cổng chính. Tiêu Dực mặc một thân cẩm y đen tuyền, đứng giữa sân, khí thế bức người, tuyên bố muốn bù đắp cho ta vị trí Vương phi vinh hiển nhất. Hắn thậm chí còn dời phủ đến ở tại đông viện của Thẩm gia, lấy cớ bảo vệ gia quyến tướng quân để danh chính ngôn thuận đeo bám ta mỗi ngày.

Sự cố chấp của hắn lên đến đỉnh điểm khi Lục Diên Thần đến thăm ta.

Hôm đó, Diên Thần mang đến một loại dược thảo quý để điều dưỡng tâm mạch. Vừa bước vào cửa viện, chàng đã bị lính canh của Tiêu Dực chặn lại. Tiêu Dực bước ra, tay cầm chén trà, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và ghen tuông. Hắn bước tới, không chút nể nang hất đổ hộp thuốc trên tay Diên Thần.

“Dược liệu rẻ tiền này mà cũng đòi mang vào Thẩm phủ? Ngươi cút ngay!” Tiêu Dực gầm lên.

Ta bước nhanh ra ngoài, nhìn đống thảo dược văng tung tóe trên nền đất, lồng ngực bốc lên một ngọn lửa giận dữ. Ta cúi xuống cùng Diên Thần nhặt lại từng nhành thuốc.

“Ninh Hinh! Nàng là thân cành vàng lá ngọc, sao có thể làm việc này cùng một kẻ tiểu nhân?” Tiêu Dực định kéo ta đứng dậy.

Ta hất tay hắn ra, nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn: “Ngài dựa vào cái gì mà sỉ nhục chàng? Loại thuốc này rẻ tiền, nhưng nó là thứ duy nhất cứu mạng tôi trong cấm cung!”

“Cứu mạng?” Tiêu Dực cười lạnh, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì ghen tị. “Nàng vì muốn bảo vệ hắn mà nói dối sao? Năm xưa nàng độc ác hạ độc Thụy Châu, nàng ấy thiện lương cứu ta nên ta mới nể tình cho nàng vào cung cấm để sám hối. Nàng có biết Thụy Châu đã đau đớn thế nào vì bát canh đó không?”

“Đau đớn?” Ta bỗng bật cười, tiếng cười khản đặc đầy cay đắng. “Tiêu Dực, Ngài nói nàng ta đau đớn vì bát canh đó sao?”

Ta đứng thẳng người, chậm rãi bước tới trước mặt hắn, đôi mắt xoáy sâu vào tâm can hắn.

“Ngài có bao giờ hỏi, tại sao một năm qua giọng nói của ta lại khàn đục thế này không? Ngài có bao giờ hỏi, tại sao mỗi khi trời chuyển lạnh, ta lại đau đớn đến mức không thể thở nổi không?”

Tiêu Dực khựng lại, vẻ mặt thoáng chút bối rối: “Nàng… nàng đang nói gì?”

Ta chậm rãi kéo tay áo bên trái lên, để lộ ra một vết sẹo thâm tím kéo dài từ cổ tay đến khuỷu tay – dấu vết của sự ăn mòn do độc tính.

“Ngày đó, khi Ngài xoay người bế Thụy Châu đi tìm thái y, Ngài có ngoảnh lại nhìn không? Nàng ta nói ta hạ độc, nhưng thực chất nàng ta đã tự tay đổ bát canh nóng bỏng chứa Huyết Sát độc vào miệng ta, ép ta phải nuốt xuống để ‘chứng minh sự trong sạch’ trước mặt đám lính canh của Ngài.”

Tiêu Dực bàng hoàng, chén trà trên tay hắn rơi xuống đất vỡ tan tành. “Không thể nào… Thụy Châu nói nàng đã đổ bát canh đó đi để phi tang…”

“Nàng ta nói gì Ngài cũng tin.” Ta nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết. “Trong khi Ngài dịu dàng chăm sóc nàng ta, thì ta nằm trong cấm cung, cổ họng bị cháy sạm, không thể phát ra một tiếng kêu cứu. Nếu không có Diên Thần mỗi đêm lén vào đưa thuốc giải độc, Thẩm Ninh Hinh đã sớm hóa thành một vũng máu loãng từ mười hai tháng trước rồi!”

Lục Diên Thần đứng bên cạnh, khẽ thở dài, chàng nhìn Tiêu Dực với vẻ mặt bình thản nhưng đầy uy lực:

“Vương gia, Ngài luôn cho rằng Thụy Châu trúng độc là thật, nhưng Ngài lại chưa từng xem qua mạch tượng của nàng ấy dù chỉ một lần. Hạ quan là người bốc thuốc cho Trắc phi nương nương, hạ quan biết rõ thứ nàng ấy uống chỉ là thảo dược gây nôn nhẹ. Còn Quận chúa… nàng đã thực sự đi qua quỷ môn quan.”

Tiêu Dực đứng chết trân tại chỗ. Toàn thân hắn run rẩy, gương mặt chiến thần hô phong hoán vũ giờ đây tái nhợt như xác không hồn. Hắn nhìn vết sẹo trên tay ta, nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự ghê tởm của ta, rồi nhìn sang sự che chở của Diên Thần dành cho ta.

Sự thật như một lưỡi dao sắc lẹm, rạch nát sự kiêu ngạo của hắn. Hóa ra, suốt một năm qua, hắn không chỉ là kẻ bạc tình, mà còn là một kẻ ngu ngốc bị che mắt, tự tay hành hạ người con gái hắn yêu thương nhất để bảo vệ một kẻ dối trá.

“Ninh Hinh… ta… ta thực sự không biết…” Hắn lắp bắp, định bước tới chạm vào ta.

“Ngài không biết, vì Ngài chưa từng muốn biết.” Ta lùi lại, đứng cạnh Diên Thần, giọng nói bình thản đến đáng sợ. “Tiêu Dực, Ngài mang đống sính lễ này về đi. Thứ tôi cần là một mạng người sòng phẳng, chứ không phải sự bù đắp rẻ mạt này. Từ nay về sau, nếu Ngài còn dám động đến một sợi tóc của Diên Thần, Thẩm Ninh Hinh này thề sẽ khiến Ngài hối hận cả đời.”

Ta cùng Diên Thần bước vào phòng, cánh cửa khép lại tuyệt tình, để mặc Tiêu Dực đứng lặng người giữa sân phủ đầy sắc đỏ của sính lễ. Sắc đỏ ấy, giờ đây trông chẳng khác gì những vệt máu tươi nhắc nhở hắn về tội ác mà hắn đã gây ra.

Cơn bão lòng của Tiêu Dực dường như chỉ mới bắt đầu. Những ngày sau đó, hắn không còn xuất hiện ở sân phủ để che ô hay dâng trà cho ta nữa. Nghe nói, hắn đã nổi điên quay về Vương phủ, lôi Thụy Châu từ trong tẩm cung ra để tra hỏi về sự kiện năm xưa.

Ta ngồi trong đình viện, thản nhiên thêu một nhành lan lên chiếc khăn tay trắng. Lục Diên Thần ngồi đối diện, chàng đang kiên nhẫn phân loại những dược thảo vừa phơi khô. Ánh nắng mùa thu nhuộm vàng bờ vai chàng, khiến khung cảnh bình yên đến lạ lùng.

Nhưng sự bình yên ấy bị phá vỡ bởi tiếng bước chân lảo đảo của một người.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...