Tiêu Dực xuất hiện, bộ mãng bào đen sẫm nhuộm đầy bụi đường, đôi mắt đỏ ngầu như người mất hồn. Trên tay hắn nắm chặt một hộp gỗ nhỏ đã cũ kỹ. Hắn không nhìn ta, mà đi thẳng đến trước mặt Lục Diên Thần.
“Lục quan y,” giọng hắn khàn đặc, chứa đựng một sự run rẩy kịch liệt, “Thanh Ngọc Châm dùng để dẫn độc Hủ Cốt năm xưa… là của ngươi, đúng không?”
Bàn tay đang phân loại dược thảo của Diên Thần khựng lại. Chàng ngẩng đầu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, nhẹ giọng đáp:
“Vật ấy là di vật của sư phụ hạ quan. Tám năm trước, hạ quan vô tình đánh mất khi cứu một người bị thương bên bìa rừng phía Tây.”
Tiêu Dực như bị sét đánh ngang tai, hắn lùi lại mấy bước, suýt chút nữa là ngã quỵ. Hắn bật cười, tiếng cười chứa đầy sự thê lương và mỉa mai đến tột cùng.
“Hóa ra là vậy… Hóa ra tất cả đều là giả.”
Hắn quay sang nhìn ta, đôi mắt đẫm lệ, giọng nói như tiếng rên rỉ của một con thú bị trọng thương:
“Ninh Hinh, nàng có biết năm xưa Thụy Châu đã nói gì không? Nàng ấy mang theo Thanh Ngọc Châm này đến trước mặt ta, nói rằng nàng ấy đã dùng nó để giữ mạng cho ta suốt ba ngày ba đêm. Ta vì nợ mạng nàng ấy, nên mới dung túng cho nàng ấy lộng hành, vì nàng ấy mà năm lần bảy lượt làm tổn thương nàng…”
Ta buông chiếc khăn thêu, đứng dậy nhìn hắn bằng ánh mắt vô cảm:
“Vương gia, Ngài nợ mạng Diên Thần, nhưng Ngài lại vì một kẻ mạo danh mà suýt chút nữa giết chết người duy nhất thực lòng yêu Ngài. Ngài có thấy nực cười không?”
“Ta sai rồi… Ta sai thật rồi!” Tiêu Dực gầm lên, hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm mặt. “Ta vì ân nhân cứu mạng giả mà đẩy ân nhân thực sự ra xa, lại còn hành hạ người con gái thanh mai trúc mã của mình đến thân tàn ma dại. Tiêu Dực ta rốt cuộc đã làm cái gì thế này?”
Hắn ngước nhìn Lục Diên Thần, ánh mắt cầu khẩn: “Lục quan y, tại sao năm xưa ngươi không nói? Tại sao ngươi lại để Thụy Châu cướp công?”
Diên Thần chậm rãi đứng dậy, chàng khoác thêm chiếc áo choàng cho ta để tránh gió lạnh, rồi mới nhàn nhạt đáp lời Tiêu Dực:
“Hạ quan hành y là để cứu người, không phải để cầu vinh hoa. Hơn nữa, lúc đó Ngài là Vương gia cao quý, hạ quan chỉ là một tiểu đồ đệ của quan y, nói ra ai sẽ tin? Ngài luôn chỉ tin vào những gì Ngài muốn tin mà thôi.”
Câu nói ấy như một nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua sự tự tôn của Tiêu Dực. Hắn nhìn thấy sự thật trần trụi: Hắn đã tự tay phá hủy mọi thứ. Tình yêu, lòng tin, và cả đạo lý làm người.
Tiêu Dực bò đến chân ta, định nắm lấy vạt áo ta: “Ninh Hinh, ta đã phế Thụy Châu, tống nàng ấy vào ngục tối để chờ ngày xử trảm. Ta sẽ trả lại tất cả cho nàng, cho Lục Diên Thần. Xin nàng, cho ta một cơ hội để bắt đầu lại…”
Ta lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay của hắn, rồi nắm lấy bàn tay ấm áp của Diên Thần.
“Tiêu Dực, Ngài không nợ tôi vinh quang, Ngài chỉ nợ tôi một năm thanh xuân trong cấm cung và một trái tim đã chết. Những thứ đó, Ngài trả không nổi.”
Ta nhìn vào đôi mắt ôn nhu của Diên Thần, lần đầu tiên ta nói ra tâm nguyện của mình trước mặt cả hai người đàn ông:
“Cha tôi đã đồng ý. Sau khi thu xếp xong xuôi, tôi sẽ gả cho Lục Diên Thần. Tôi không cần làm Vương phi, tôi chỉ muốn làm thê tử của một quan y, cùng chàng về biệt phủ ở vùng quê, ngày ngày sắc thuốc, đêm đêm ngắm trăng. Tiêu Dực, vinh hoa của Ngài, Ngài hãy giữ lấy mà gặm nhấm sự cô độc suốt đời đi.”
Tiêu Dực đứng lặng người giữa sân, nhìn chúng tôi tay trong tay bước vào phòng. Hắn nhận ra, sự trừng phạt nặng nề nhất không phải là cái chết, mà là phải sống tiếp để chứng kiến người mình yêu hạnh phúc bên cạnh kẻ mà mình từng khinh miệt – người mà hắn nợ mạng, và cũng là người đã cướp đi linh hồn của hắn mãi mãi.
Gió mùa thu thổi qua, cuốn theo những cánh hoa tàn. Ninh Vương phủ rực rỡ gấm vóc, nhưng trái tim của chủ nhân nó, đã vĩnh viễn hóa thành tro bụi vào chính cái ngày hắn nhận ra sự thật.
Trong khi Thẩm phủ đang rộn ràng chuẩn bị cho ngày đại hỷ của ta và Diên Thần, thì ở một góc tối tăm nhất của kinh thành, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm đến, có một kẻ đang phải trả giá cho những dối trá cả đời mình.
Tiêu Dực không nói cho ta biết ả đã ra sao, nhưng qua lời kể của thuộc hạ thân tín với cha ta, ta biết được rằng trước khi rời khỏi kinh thành để đến ngăn cản kiệu hoa của ta, Tiêu Dực đã một mình bước xuống đại lao.
