Sau khi rời cấm cung, ta không yêu chàng nữa – Chương 6

Mùi ẩm mốc và xú uế bao trùm lấy không gian đặc quánh của ngục tối. Tiêu Dực đứng trước phòng giam biệt lập cuối hành lang, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào bóng hình nhếch nhác bên trong.

Thụy Châu không còn là vị Trắc phi nương nương trang sức đầy đầu, lụa là gấm vóc nữa. Ả ngồi bệt trên nền đất bẩn thỉu, bộ y phục tù nhân rách nát, mái tóc từng được chăm chút kỹ lưỡng giờ rối bời như tổ quạ, bết dính bùn đất.

“Cơm… cơm của ta đâu? Sao các ngươi chưa mang trà tổ yến lên?”

Ả lẩm bẩm một mình, đôi bàn tay gầy trơ xương không ngừng cào bấu xuống sàn đất cứng nhắc. Ả đang dùng móng tay đầy máu của mình để vẽ… vẽ lên mặt đất những hình thù kỳ dị, rồi lại cười lên sằng sặc.

Tiêu Dực khàn giọng lên tiếng: “Thụy Châu, nhìn xem ngươi đã thành cái dạng gì.”

Ả giật mình, ngước đôi mắt trợn trừng, hoang dại lên nhìn hắn. Trong giây lát, ả dường như nhận ra Tiêu Dực, ả bò nhanh đến song sắt, vươn đôi bàn tay bẩn thỉu ra định nắm lấy gấu áo hắn, nhưng Tiêu Dực đã ghê tởm lùi lại.

“Vương gia! Ngài đến đón thiếp về đúng không? Ninh Hinh… Thẩm Ninh Hinh chết rồi đúng không? Ả đã uống bát canh đó mà! Thiếp nhìn thấy ả nuốt xuống, cổ họng ả cháy sạm rồi, ả không thể nói được nữa!”

Ả vừa cười vừa gào thét, nước mắt nước mũi giàn dụa trên khuôn mặt lem luốc.

“Thiếp là Vương phi! Chính thiếp đã cứu Ngài bên bìa rừng! Cây trâm ngọc đó… là của thiếp! Ha ha ha! Thẩm Ninh Hinh, ngươi có tài hoa đến đâu thì cũng phải chết dưới tay ta!”

Tiêu Dực siết chặt nắm đấm, trái tim hắn như bị vò nát. Mỗi lời ả nói ra trong cơn điên dại đều là một bằng chứng đanh thép cho sự ngu muội của hắn. Ả đã phát điên, nhưng cái tâm ma đố kỵ và tàn nhẫn ấy vẫn bám lấy ả ngay cả khi thần trí không còn tỉnh táo.

“Ngươi chưa bao giờ cứu ta.” Tiêu Dực lạnh lùng cắt ngang lời ả. “Người cứu ta là Lục Diên Thần. Người ta yêu là Thẩm Ninh Hinh. Còn ngươi… ngươi chỉ là một kẻ mạo danh hèn mọn.”

Thụy Châu khựng lại, đôi mắt ả dãn ra, rồi đột nhiên ả ôm đầu rú lên đau đớn. Ả bắt đầu đập đầu vào tường đá, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không phải… thiếp cứu… thiếp là Vương phi… Canh nóng quá… Ninh Hinh, sao ngươi không chết đi? Sao ngươi cứ hiện về đòi mạng ta?”

Ả nhìn vào khoảng không tối om của ngục giam, dường như thấy bóng ma của chính những tội lỗi mình đã gây ra. Ả bắt đầu ăn những hạt cơm mốc meo vương vãi trên đất, cười hì hì rồi nói: “Ngon… trà của Vương gia ban… ngon quá…”

Tiêu Dực không thể chịu đựng thêm được nữa. Hắn quay lưng bước đi, không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Phía sau hắn, tiếng cười điên dại của Thụy Châu vang vọng khắp đại lao, nghe thê lương và rợn người như tiếng quỷ hú giữa đêm trường. Ả không chết, nhưng sự điên loạn này còn đáng sợ hơn cái chết gấp vạn lần. Ả sẽ phải sống trong ảo mộng về quyền lực và sự sợ hãi bị báo thù suốt quãng đời còn lại trong bóng tối.

Rời khỏi đại lao, Tiêu Dực đứng dưới ánh mặt trời chói chang nhưng toàn thân hắn lại run rẩy vì cái lạnh thấu xương. Hắn nhìn về hướng Thẩm phủ, nơi đang bắt đầu treo lên những dải lụa đỏ hỷ.

Hôm nay là ngày nàng gả đi.

Hắn vội vã lên ngựa, điên cuồng thúc roi về phía Thẩm phủ. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Hắn phải ngăn cản nàng. Hắn không thể để nàng gả cho người khác, dù kẻ đó là ân nhân của hắn, dù hắn không còn tư cách gì để nói lời yêu nàng nữa.

Nhưng khi hắn đến nơi, trước mắt hắn là một khung cảnh khiến hắn hoàn toàn sụp đổ.

Cửa Thẩm phủ mở rộng, kiệu hoa tám người khiêng đã sẵn sàng. Thẩm tướng quân đứng đó, gương mặt uy nghiêm đầy tự hào. Và Ninh Hinh… nàng bước ra, khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ rực lộng lẫy nhất, gương mặt xinh đẹp được trang điểm tinh tế, đôi mắt nàng lấp lánh niềm hạnh phúc mà suốt mười sáu năm bên hắn, hắn chưa từng nhìn thấy.

Lục Diên Thần mặc bộ bào phục đỏ, cưỡi trên con ngựa trắng, chàng xuống ngựa, dịu dàng đưa tay ra đón lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng.

“Ninh Hinh!” Tiêu Dực gào lên, giọng nói khản đặc vì tuyệt vọng.

Nàng dừng bước, xoay người lại. Ánh mắt nàng chạm vào hắn, nhưng không có lấy một tia oán hận, cũng không có sự xao động. Nàng nhìn hắn, nhẹ nhàng mỉm cười, cái mỉm cười của sự buông bỏ hoàn toàn:

“Vương gia, cảm ơn Ngài đã đến tiễn chân. Từ nay về sau, hãy sống thật tốt với vương phi danh nghĩa của Ngài. Còn Ninh Hinh, phải về nhà cùng Diên Thần rồi.”

Kiệu hoa hạ xuống, nàng bước vào bên trong, rèm che khép lại, cắt đứt hoàn toàn tầm mắt của Tiêu Dực. Tiếng pháo nổ rộn rã, tiếng nhạc hỷ vang trời, đoàn rước dâu đi qua người hắn, để lại một mình vị Vương gia cao quý đứng lặng thinh giữa phố thị đông đúc.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...