Sau khi rời cấm cung, ta không yêu chàng nữa – Chương 7

Rời khỏi kinh thành phồn hoa, ta như trút bỏ được một lớp xiềng xích nặng nề đã khóa chặt linh hồn suốt mười sáu năm. Biệt phủ của Lục Diên Thần nằm ẩn mình dưới chân một ngọn núi xanh mướt, bao quanh bởi những cánh đồng dược thảo ngan ngát hương thơm.

Mỗi buổi sáng, khi sương mù còn vương trên lá, ta cùng Diên Thần dạo bước giữa vườn thuốc. Chàng không còn mặc quan phục gò bó, chỉ vận một thân thanh y giản dị, tay cầm giỏ tre, dáng vẻ thanh thoát như tiên nhân.

“Ninh Nhi, nhành cây này là Viễn Chí, có tác dụng an thần. Còn đóa hoa màu tím kia là Xuyên khung…”

Ta chăm chú lắng nghe, bàn tay từng chỉ biết thêu thùa vụng về giờ đây đã quen với việc phân loại thảo dược. Ta giúp chàng phơi thuốc, nghiền bột, rồi tỉ mẩn ghi chép lại các đơn thuốc vào sổ tay. Cuộc sống này giản đơn đến mức người kinh thành có lẽ sẽ thấy nhàm chán, nhưng với ta, mỗi hơi thở nơi đây đều mang vị ngọt của sự tự do.

“Diên Thần, chàng nhìn xem, ta đã phân loại đúng chỗ Cam Thảo này chưa?” Ta quay lại, nụ cười rạng rỡ không chút che giấu.

Diên Thần dừng tay, bước lại gần ta. Chàng không vội nhìn đống thảo dược, mà chỉ dịu dàng vén lọn tóc mai bị gió thổi loạn trên trán ta. Đôi mắt chàng vẫn luôn như vậy, ấm áp và bao dung, chứa đựng cả một bến đỗ bình yên mà ta hằng khao khát.

“Đúng rồi. Ninh Nhi của ta thông minh như vậy, chẳng mấy chốc sẽ trở thành một nữ đại phu lừng danh thôi.”

Ta bật cười, tựa đầu vào vai chàng. Mùi hương dược thảo thanh khiết trên người Diên Thần khiến ta thấy lòng mình nhẹ tênh. Ở nơi này, không có mưu mô, không có sự ghẻ lạnh, chỉ có tiếng chim hót và trái tim chân thành luôn sưởi ấm cho nhau.

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...