(Full) HẦU GIA ĐỪNG DỖI

Ba năm Thẩm hầu phủ sa cơ, phủ đệ bị niêm phong, gia sản tán lạc, ta đã dốc lòng nương tựa bên cạnh Thẩm Cửu Tư.
Từ một vị Hầu gia lá ngọc cành vàng, hắn phải nếm trải cảnh nghèo khó, cơm không đủ no, áo không đủ ấm.
Ta tự nhủ, chỉ cần giúp hắn vượt qua kiếp nạn này, coi như ta đã tích đức cho mai sau, đến lúc hắn hiển đạt, ta xin một chút bạc vụn ra ngoài lập thân cũng chẳng quá đáng.
Ngày hắn được minh oan, sắc phong Nhất phẩm Quân hầu, hắn hỏi ta muốn gì để đền đáp.
Ta chỉ xin một căn tiệm nhỏ nơi phố Mộc Trai để an hưởng tuổi già.
Ai ngờ, Thẩm hầu gia nổi trận lôi đình, cho rằng ta coi thường ân điển của hắn.
Ngài nói xem, làm chủ mẫu phủ Hầu có gì sướng bằng làm bà chủ một tiệm trà nhỏ, sáng sớm ngắm hoa, chiều tối đếm bạc?

Mục nhập này đã được đăng trong . Đánh dấu trang permalink.
...